Chính quyền vất vả khi răn đe người dân không chơi đánh bài

1950-1962: Thời niên thiếu của tôi trải qua dưới các chính quyền bù nhìn Bảo Đại do người Pháp dựng lên và chế độ chống Cộng của Ngô Đình Diệm do người Mỹ hỗ trợ ở miền Nam vào thập kỷ 50 họ cấm người dân chơi mậu binh online các trò giải trí, đặc biệt là trò game bài tiến lên online. Quân Pháp thất trận ở Điện Biên Phủ năm 1954 dẫn đến Hiệp định đình chiến Genève chia đôi đất nước. Bản thân tôi tách rời gốc rễ Việt và kinh qua đào tạo nghiêng hẳn về phương Tây, khởi đầu với những trường trung học Công giáo dạy theo chương trình Pháp rồi đại học Sài Gòn. Tôi chỉ ý thức mơ hồ về các vấn đề của đất nước qua các hoạt động xã hội và báo chí vào những năm cuối của chế độ Ngô Đình Diệm.

Chính quyền vất vả khi răn đe người dân không chơi đánh bài

Cuộc chiến tranh Việt-Pháp vào cuối những năm 40 đầu 50 kể ra cũng tác động gì lớn lắm đến đời sống của lớp trung lưu thành thị như gia đình tôi, đặc biệt là bố tôi đã phát ốm khi không được chơi game bài đánh tá lả ăn tiền. Chỉ mất một vài năm tản cư, học hành thất thường, rồi cuộc sống vẫn trở lại bình thường. Chúng tôi vẫn thuộc tầng lớp được ưu đãi trong xã hội, con đường đi đến tương lai trước mắt tôi có vẻ như thẳng tắp, không mấy trở ngại. Thời cuộc sôi động chung quanh hầu như không tác động gì nhiều đến bản thân tôi. Với đà này, dự kiến học xong trung học Pháp tôi sẽ đi du học, khi về nước bảo đảm có được một chỗ đứng ăn trên ngồi trước trong xã hội!

Chính quyền vất vả khi răn đe người dân không chơi đánh bài

Nếu cha tôi đã không mấy thành công trong thời cũ trên đường công danh thì cha tôi lại là tay chơi game bài binh sập xám giỏi nhất miền nam thì ngày nay có lẽ bản thân tôi ở vào vị thế tốt hơn để thành đạt. Tôi không phải là một học sinh đánh game bai xuất sắc, nhưng cũng có chí tiến thủ và học hành không quá khó khăn. Bao năm biến động làm tôi phải đổi trường liên tục ở cấp tiểu học, nhưng tôi ổn định được việc học khi lên trung học và cuối cùng cũng giật được các mảnh bằng tốt nghiệp chương trình Pháp. Hệ thống giáo dục thời đó khắt khe và hạn chế. Khoảng một phần mười số học sinh cấp tiểu học tiếp tục lên cấp trung học, tuy vậy cũng không nhiều người học hành đến nơi đến chốn và vượt qua được các kỳ thi tốt nghiệp. Vào được đại học còn ít hơn. Ví như vào năm 1958 là năm tôi học xong trung học, với một miền Nam Việt Nam có 14 triệu dân mà số học sinh đỗ tú tài phần hai chỉ vào khoảng vài trăm.

Post Comment