Chụp ảnh sự kiện trong tầm tay bạn.

Không ngờ lớp ren bên ngoài có thể cởi ra được, bộ váy áo yêu kiều để lộ phần vai trần trắng tuyết phong tình của Âu Tuệ Nhi, cô không quen nên bắt Hứa Nhất Chính đưa lại áo khoác ren. Nhưng hắn lại độc đoán không thèm đưa, đôi co với kẻ không có cảm tính chi bằng chụp ảnh sự kiện đập đầu vào tường sướng hơn.

Âu Tuệ Nhi ngồi bên cạnh Hứa Nhất Chính, mắt chăm chăm nhìn ra ngoài cửa sổ xe, cô hỏi:”Chúng ta đi đâu vậy?”Hứa Nhất Chính trả lời:”Tân trang em lại một chút”. Lên cần, đập ga, hắn lết bánh lao vút về phía trước với tốc độ xé gió. Chiếc Porsche xanh biển nổi bật dưới bầu trời nắng nóng gay gắt, bóng dáng đi đến đâu đều có vô số ánh nhìn tán thưởng, ao ước được một lần ngồi thử trên nó.Âu Tuệ Nhi không quen đi xe, dù khi trước hay bây giờ chụp ảnh phóng sự cưới cô cũng đều bị say xe đến chóng mặt, muốn ói và có chịu chứng tệ dại tất cả đầu ngón tay, chân. Hứa Nhất Chính bật cười nhìn khuôn mặt dở sống dở chết cũng cô đang hết sức thống khổ, mở banh mắt và ôm bụng không để cho nước chua ọc ra khỏi cổ họng.

Sau một lúc chiếc xe cuối cùng cũng dừng lại, cô vội vã lao ra khỏi xe, vịn chiếc kiếng và nôn thốc nôn tháo, tưởng chừng lục phủ ngũ tạng bên trong cơn thể đã quấn chặt lấy nhau bởi ruột non, ruột già, mọi thứ dường như đảo lộn cả rồi. Cô còn tưởng bản thân sẽ nôn mọi thứ bên trong trồi ra ngoài hết, mật xanh mật vàng chua chát khắp miệng Âu Tuệ Nhi.Hứa Nhất Chính vuốt lấy tấm lưng non mịn của cô, ra sức trêu chọc:”Không ngờ em yếu sinh lý đến như vậy”
Thiệt là khổ quá mức mà, Âu Tuệ Nhi mệt đến đừ người, cả thân thể bũn rũn phải tìm một điểm tựa mới có thể đứng vững. Gặp hắn cứ trêu cô như thế, chả còn hơi sức đâu để quan tâm hay dùng ánh mắt liếc hắn nữa. Chưa bao giờ cô thấy được vẻ trẻ con của hắn, hôm nay đúng là sắp có bão đến nơi rồi.

Khi cô khỏe được một chốc, hắn mới dắt cô vào bên trong, nơi này rất đồ sộ, hình như đây là trung tâm tư vấn và làm đẹp cho phái nữ, giống như một thẩm mỹ viện chuyên ngành. Hắn nói gì đó với cô tiếp tân, cô ta mỉm cười sáng rực, lâu lâu lại liếc mắt đến Âu Tuệ Nhi đầy xem thường. Hứa Nhất Chính bàn giao Âu Tuệ Nhi cho một cô gái khác, và không quên dặn:”Mặt thôi, đừng đụng tới những chỗ khác của tôi”


Hai má Âu Tuệ Nhi đỏ hơn cả quả cà chua chín. Hắn đang nói cái quái gì vậy?
Rồi lại nửa tiếng nữa trôi qua, cuối cùng Âu Tuệ Nhi cũng xuất hiện một cách lộng lẫy. Mái tóc được tết bồng bềnh vén qua bên phải, bên trái được giữ nếp cố định bằng chiếc kẹp hình hồ điệp màu trắng lóng lánh rất hợp với chụp ảnh ăn hỏi bộ váy áo của cô. Khuôn mặt được điểm nhẹ chút phấn, môi đỏ như thoa son nhưng thực ra là Tuệ Nhi muốn để tự nhiên, hai bên má phiến hồng như thể thiếu nữ e ấp thẹn thùng. Nhìn tổng thể từ đầu xuống chân, đôi guốc màu trắng pha lê ôm gọn bàn chân nhỏ nhắn thon gọn, Tuệ Nhi hơi khó khăn bước đi vì hai chân cô không được cân xứng, với việc không quen đi giày cao gót.

Post Comment