Game talking tom cat là phiên bản tiếp theo của trò chơi Game talking tom cat là chú mèo biết nói

Game talking tom cat là một trong những game vui nhộn có kiểu chơi mới lạ chú mèo nhại tiếng người rất có ích trong cuộc sống của chúng ta

bưrig này! Tôi lại vùng vẫy. Nguòi dựaGame talking tom cat vào cửa, tôi cố gắng kêu lên thành tiếng. Chỉ có vậy tôi mói kêu Game talking tom cat  nguời đến cứu tôi được! Chân tôi chạm phải một miếng giẻ cạnh cửa. Tôi lây hết súc, đá để chiếc ghế đó. “Uỳnh” một tiếng rất mạnh. Tiếng động làm cho bà La kinh động. Ngón tay bà lỏng ra một chút. Tôi thùa cơ túm chặt lấy cổ tay bà kéo ra ngoài… Chúng tôi bám riết lấy nhau, hổn hển… Sau đó, tôi nghe thấy có nguòi tói gần. Cánh cửa bị đẩy ra. Duòng như ngay lập tức có một ngưbi lao vào, chồm lên ngưòi bà La. Sức đề nén trên cổ tôi đã đuợc giải thoát. Tôi vội vàng nhảy sang một bên, hít một hoi thật sâu. Lúc này tôi mói nhìn thấy ngvròi đã xông vào cứu tôi, hoàn toàn là một nguòi nằm ngoài sự tưỏng tuọng của tôi: là Gia Gia .

Game talking tom cat

Gia Gia, đúng là Gia Gia. Nụ ciiòì vẫn luôn hiện chem hoa quan android  trên khuôn mặt của cô ấy giơ đây đã biến mất. Sau chem hoa quan android  khi cô ấy tách đuọc bàn tay của bà La ra khỏi cổ tôi, cô ây vẫn túm chặt lây bà La không rồi. Cô đánh gục bà! Tôi há hốc mồm kinh ngạc. Nhìn thấy cô quật ngã bà La xuống mặt đất và dúng lúc định chồm lên, tôi gọi giật lại: – “Đừng! Gia Gia!”  Gia Gia dừng lại và ngẩng đầu lên. Cô ấy ngơ ngác nhìn tôi, khuôn mặt đầy những nếp nhăn ngang dọc đó rõ ràng là vô tri và ngây ngô. Đuong nhiên cô ấy không biết mình đang làm gì. Cô ây cứu được tôi hoàn toàn xuất phát từ bản năng. Nhưng tôi không nói hết đuọc sự cảm kích trong lồng tôi vói cô ây. Tôi nắm được tay cô, vỗ nhẹ lên mu

Game talking tom cat

bàn tay cô, lẩm bẩm nói: – “Cám on cô, Gia Gia,  7 vien ngoc rong dien thoai cám on cô!” Cô ây vẫn nhìn tôi một cách kinh ngạc. Nhung 7 vien ngoc rong dien thoai  sự thân thiện của tôi đã làm cô phân chấn. Nụ cuòi ngơ nghệch lại hiện lên bên khoé miệng. Cô ây xem ra rất vui vẻ và phân khỏi. Nụ cuòi đó mói hồn nhiên làm sao, mói lây lồng nguòi làm sao! Gia Gia, cô ây cô độc, phải vậy không? Cám on, xót xa cho cô ây, tôi nép sát vào cô, hôn lên má cô, khẽ nói: – “Ưóc gì ai cũng don giản như cô, vậy thì chẳng còn có vấn đề gì nữa!” Hành động của tôi khiến cho Gia Gia sững nguòi. Một lúc lâu mà cô ây không dám thở. Cái vẻ “vừa mừng, vừa lo” của cô ây khiến tôi cảm động trong lòng. Mắt tôi

Post Comment