Kỷ yếu với ý tưởng “trở về tuổi thơ” của teen ĐH Thăng Long

–           Đừng để cho bác ấy biết, vì bác ấy rất nóng tính. Vả lại, mẹ cộn được hay là tình hình công việc của bác ấy ở cơ quan Chụp ảnh kỷ yếu không được thuận lợi lắm. Bác ấy đang có mậu thuẫn, rất sâu sắc với…

Cao Phương chột dạ, kịp dừng lại.

–           Mẹ định nói về ai đấy? – Cao Thản ngờ ngợ.

–           Không về ai ,cả! Mẹ chỉ xin con hãy chấm dứt chuyện tình cảm ấy đi. Con còn trẻ, còn phải lo học hành, lo kiếm việc làm…

–           Con vẫn đang học đấy chứ! – Cao Thản hí hửng khoe. – Anh ấy giúp con đi học máy vi tính, hứa Chụp ảnh kỷ yếu Sài Gòn  là sẽ XÚI cho con vào làm việc ở công ty liên doanh nước ngoài, mỗi tháng hai trăm đôla. Con đang học tiếng Anh!…

–           Thôi đi! – Cao Phương điên tiết muốn quát lên.

DÒNG ĐỜI XÔ ĐẨY

Nỗi đau quá khứ giống như cái u ác tính Chụp Ảnh Kỷ yếu cấp 3  chị giấu kín trong trái tim đã hơn chục năm nay gặp dịp đang muốn chuồi ra, phát triển thêm lên, bắt đầu hành hạ chị. “Cái đĩa cũ rích người ấy dang quay lại cho con gái ta nghe!” – Cao Phương xót xa như rơi rụng từng khúc ruột. Không, con chị không hề có lỗi!

–           Mẹ cấm con không được đi lại với… người ấy nữa! Đó là một thằng đàn ông bỉ ổi! Một thằng khốn nạn!

Cao Thản ngơ ngác, lùi về sau một bước, hai mắt trố ra nhìn mẹ.

–           Mẹ cũng biết Đức Trung ư?

Biết là bị lỡ lời, nhưng rất may là đầu óc vẫn chưa đến nỗi mụ đi, Cao Phương đã kịp lái vấn đề:

–           Mới quen nhau mà đã chụp ảnh bá vai, bá cổ là không đứng đắn…

Giọng Cao Phương rít lên trong tiếng gió rừng. Chẳng lẽ anh ta lại không biết Cao Thản là con gái mình? Hay biết mà cứ hành động để… trả thù? Chị chỉ còn bấu víu

Post Comment